Powered by Blogger.

Monday, August 4, 2014

CUỘC SỐNG VẪN TƯƠI ĐẸP !

Chúng ta vn sung sướng vn hnh phúc lm đúng không? Hằng ngày chúng ta vô cùng mệt mỏi với những công việc hay sự hò la của bố mẹ nhưng đấy vẫn chưa phải là tận cùng của thế giới… Và cũng không ai biết thế nào mới là sự tận cùng nữa. Chỉ biết là đâu đó gần đây thôi có nhiều cái khổ cực hơn khiến ta còn thấy – mình – sướng – lắm !

Những đứa trẻ kia khuôn mặt lành lặn chân tay chẳng sao nhưng nào ai biết em đang mang trong mình căn bệnh ung thư chết người hay bị bệnh tim bẩm sinh? Những đứa bé trong trại trẻ mồ côi kia nào có ai biết em đang mắc phải một căn bệnh mà cả thế giới sợ và hãi, xa và lánh – HIV. Nhưng đó chỉ là một đứa trẻ mà thôi, đừng phớt lờ em ấy!

Tất cả chúng ta đều biết ngoại trừ bản thân bé. Em vẫn vui vẻ chơi với các bạn trong trại trẻ mồ côi. Hằng ngày em vẫn cười đùa nghịch ngợm. Bởi em biết lo toan là gì? Biết ung thư là gì? Biết HIV là gì? Những khái niệm xa vời, mơ hồ và trìu tượng kia đang giết chết cơ thể em, giết chết thân xác em từng ngày, từng phút. Nhưng chắc chắn nó sẽ không bao giờ chiếm được tâm hồn luôn vui tươi trong sáng của trẻ thơ. Em – còn – nhỏ - mà J

Em vẫn cứ nở nụ cười trên môi nhưng em càng như thế bao nhiêu thì trái tim tôi lại càng quặn đau bấy nhiêu. Tại sao chứ? Tôi sợ một ngày kia tôi chẳng được nhìn thấy em nữa… tôi đâu còn được nghe tiếng cười khúc khích, chẳng được nghe tiếng hát còn ngọng líu ngọng lô, và còn đâu tiếng bước chân em mà cứ hễ chạy là lăn đùng ra ngã.

Thì tôi cũng chỉ biết sợ đến vậy mà tôi chẳng biết phải làm gì cả !!! Tôi không có thật nhiều tiền để giúp em khỏi bệnh, tất cả chỉ có một tình thương mà thôi. Nhưng tôi biết tình thương không đủ lớn để chữa khỏi bệnh cho em… Tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng về một tương lai tươi sáng hơn, một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tôi tin vào định mệnh, vào số trời. Tôi bắt đầu cầu nguyện. Hi vọng rằng mọi chuyện đều ổn J


VĂN HỌC – Những đoạn văn ngắn về Tổ Quốc – Người Lính

Bình đoạn:
                                    Nếu phải đánh cho trường tồn Đất Nước
                                    Có hề chi với chí khí Lạc Hồng
                                    Nếu có chết xin làm ma Đất Việt
                                    Để muôn đời ôm ấp lấy non sông.

1 _ Hỡi những kẻ xâm lăng tham lam và độc ác, dân tộc Việt Nam đã phải trải qua nhiều thăng trầm, sóng gió. Tất cả điều ấy đã khiến con người Việt Nam được tôi luyện, rèn rũa để mạnh mẽ hơn kiên cường hơn. Sự kiên cường ấy vẫn luôn được tiếp nối đến bây giờ mà mãi mãi về sau cũng vẫn thế ! Chính bởi thế mà lũ cướp nước kia ! Bay chớ cậy nhiều tàu, nhiều súng đạn mà hung hăng dọa nạt. Lịch sử Việt Nam đã biết bao đời sóng hát. Đó là Vạn Kiếp, Vân Đồn hay Bạch Đằng Giang. Họ sẵn sang hiến dâng tính mạng của mình để bảo vệ Tổ Quốc. Và dù máu của những người giữ biển có rơi nhưng nó chẳng hề nhạt hòa mà hóa thành hoa bất diệt. Để rồi họ vẫn luôn theo sát từng byowsc đu của Tổ Quốc, mong cho Tổ Quốc thân thương một ngày nguôi sóng dữ.

2 _ Người ta nói: “Chỉ có những kẻ điên mới mong có sóng thần để thử độ vữngcủa đê chắn sóng”. Thật vật ! Đừng dại dột thử long yêu nước của con người VN them một lần nào nữa ! Bốn nghìn năm cho một ĐN phồn vinh như ngày hôm nay là minh chứng vô cùng rõ nét cho các trang sử vàng của dân tộc. Nhưng nếu những kẻ xâm lăng muốn cho các trang sử ấy của ta dầy them nữa thì “có hề chi với chí khí Lạc Hồng”. Đây như một câu trả lời vô cùng bình thản mà đanh thép của thế hệ trẻ nói riêng cũng như con người VN nói chung. Thịt xương và máu của họ có thể thầm nhuần vào từng tấc đất, có thể hóa thành tro bụi nhưng súng đạn nào có thể giết chết được linh hồn của họ ? Linh hồn ấy sẽ không bao giờ chết để mãi mãi là một người con anh dũng của Đất Việt !

3 _ Có hạnh phúc nào mà không phải trải qua những giọt nước mắt ? Có sự tự do nào mà không phải trải qua những mất mát đau thương ? Dân tộc VN đã đau thương là thế, nhưng đau thương một thì anh dũng mười ! Và sự anh dũng ấy cứ tiếp nối mãi như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Để rồi khi sóng dẽ đã nổi, ý chí quật cường ấy lại bùng lên mạnh mẽ, tự nguyện hiếng dâng, xây dựng một ĐN trường tồn, bất tử. Bao xương máu của các anh đã đắp lên hình hài của ĐN. Nhưng đến tận lúc chết, các anh vẫn “linh hồn theo giúp cơ binh” <Đồ Chiểu> bởi không an tân khi ĐN vẫn chập chờn bóng giặc. Chắc chắn ĐN sẽ không bao giờ quên công ơn của các anh !

4 _ Trong suốt một chiều dài lịch sử bốn nghìn năm như thế, có ai đếm xuể được biết bao nhiêu người con Đất Việt đã phải ngã xướng để đánh đổi lấy 2 chữ “Tự Do” không ? Bởi vậy mà dân tộc VN yêu chuộng hòa bình hơn bao giờ hết. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng. Nên dẫu cho nước mắt có thể thành sống, máu có thể thành biển thì cũng phải đánh, đánh đến khi chết rồi vẫn nguyện đi theo Tổ Quốc, đánh đến bao giờ không còn một bóng giặc mới thôi. Để cho chúng biết rằng khuất phục dân tộc này là điều không thể! Để lá cờ thấm đẫm máu của những người anh hung mãi mãi được hiên ngang tung bay trên nền trời hòa bình. Để con cháu mai sau được hưởng tự do và hạnh phúc…


5 _ Con người VN tuy nhỏ bé mà mình đồng da sắt. Đất nước VN tuy nhỏ bé mà ts chí kiên cường. Không phải ngẫu nhiên mà có bởi lịch sử đau thương mà anh dung suốt bốn ngàn năm đã dạy con người VN như thế ! Dạy con người VN biết đứng dậy khi kẻ thù chạm vào Đất Mẹ, dạy con người VN biết đấu tranh với “mưa bom bão đạm” bằng long quả cảm, bằng ý chí quật cường. Bởi thế, khi những ngày ĐN đang dậy sóng, hãy làm điều gì đó dù là nhỏ nhất, để sự hi sinh của cha ông ta là – không – vô – ích !

Quing Quing !

PHƯƠNG PHÁP HỌC

Friday, August 1, 2014

"THẬT MAY MẮN CHO AI HỌC ĐƯỢC CÁCH HỌC" ! Câu nói đủ để cho thấy tầm
quan trọng của phương pháp học. Tại sao chị hàng xóm của tôi chật vật
học suốt ngày lên tận những trung tâm lớn nổi tiếng ở Hà Nội để học,
cuối cùng 2 năm thi đại học điểm vẫn lẹt đẹt và trượt. Năm nay tôi
thi, đã biết kết quả, và tôi cũng thế. Nhưng cũng phải gọi là giải
thích một tí tẹo cho nó công bằng. Cái khoa đấy nó lấy 70 người, 40
giáo viên tiểu học và 30 giáo viên tiểu học tiếng anh... ờ thì chỉ có
2633 sĩ tử đi thi thôi nên đứng thứ hơn 300 cũng gọi là có tí Hawaii
cơ mà vẫn trượt nặng nhé! Sáng ngủ chiều ngủ tối đêm điện thoại. Một
ngày ôn qua đi là thế! Mình luôn nghĩ rằng kiến thức có sẵn trong đầu
rồi chứ học ngày mai ngày mốt mà sao thi được đại học. Sức của mình nó
chỉ từ 19-21 thôi. *cơ mà đừng nên học tập mình nhé :)) sẽ trượt giống
mình đó* ý là không nhất thiết phải học ngày học đêm vùi đầu vào sách
vở như thế.
Nghe có vẻ hơi xa vấn đề rồi đấy. Mình không quá quan trọng việc trúng
hay trật nhưng tất nhiên vẫn biết vui - buồn khi có kết quả. Bởi vì
mình quan niệm "HỌC ĐỂ BIẾT". Quan niệm này hình như không phù hợp
nhiều với các bạn thi đại học lắm vì đi thi nó cũng kha khá thứ trong
sách vở.
Khi bạn học tiếng anh, có một từ mới trong bài đọc và bạn nghĩ rằng:
"ôi học làm gì, cái từ này biết bao giờ mới gặp". Một suy nghĩ chết
người ! Một suy nghĩ giết đi in ít nếp nhăn của não đấy ! Khi học môn
văn, tại sao bạn lại không đọc thêm các câu chuyện khác, những bài thơ
khác nữa? Bạn lại nghĩ: "làm gì có trong sách mà học ? Chả để làm gì
cả!" Biết nhiều có thừa không ? Cứ đọc nhiều đi sẽ giúp cho tâm hồn
bạn phong phú hơn, viết văn ắt hẳn sẽ có điểm nhấn hay hơn chứ !
"HỌC ĐÊ BIẾT" sẽ làm bạn không bị căng thẳng áp lực. Học kiểu lãng xẹt
lãng tử như thế tâm lí sẽ vô cùng thoải mái. Vừa đi đường bạn có thể
vừa học được chứ. Xem tivi chương trình đang nói về 1 ngôi chùa, ta có
thể xem nó thay vì nghe ca nhạc. Mặc dù ngôi chùa ấy chẳng giúp bạn đỗ
đại học. Tuy, thay vào đó, bạn sẽ biết thêm nhiều kiến thức hơn!
Khi thi đại học bạn cũng phải chú tâm vào bài vở nhưng chưa chắc cái
kiểu học đến 2h đêm sáng lại 6h dậy cắp đít đi học đã là có hiệu quả.
Tôi thường viết kiến thức học được từ môn anh hay những câu thơ của
môn văn áp dụng cho các bài thơ trong sách giáo khoa vào 1 tờ giấy và
nhét vô thẻ học sinh. Đi xe bus vẫn nhìn thấy nó, ngồi thể dục nhìn
thấy nó,... Ngồi chán chán thì đọc 1 mình. Chả mấy mà nhớ đâu! Nhiều
lắm : )

Nhiều người nói với tôi quan điểm học này rất tiến bộ. Nhưng cũng có
bạn cho rằng "mày học xong để đấy" ! Tôi nói cho mẹ nhưng tất nhiên
thực dụng và không đồng ý. Nhưng tôi là người học =))
Cố lên nhé ! ;)

Quing Quing !
 

Welcome

Chào mừng tới blog của Quing Quing!!

Most Reading