CUỘC SỐNG VẪN
TƯƠI ĐẸP !
Chúng
ta vẫn sung sướng
vẫn hạnh phúc lắm đúng
không?
Hằng ngày chúng ta vô cùng mệt mỏi với những công việc hay sự hò la của bố mẹ
nhưng đấy vẫn chưa phải là tận cùng của thế giới… Và cũng không ai biết thế nào
mới là sự tận cùng nữa. Chỉ biết là đâu đó gần đây thôi có nhiều cái khổ cực
hơn khiến ta còn thấy – mình – sướng – lắm !
Những
đứa trẻ kia khuôn mặt lành lặn chân tay chẳng sao nhưng nào ai biết em đang
mang trong mình căn bệnh ung thư chết người hay bị bệnh tim bẩm sinh? Những đứa
bé trong trại trẻ mồ côi kia nào có ai biết em đang mắc phải một căn bệnh mà cả
thế giới sợ và hãi, xa và lánh – HIV. Nhưng đó chỉ là một đứa trẻ mà thôi, đừng
phớt lờ em ấy!
Tất
cả chúng ta đều biết ngoại trừ bản thân bé. Em vẫn vui vẻ chơi với các bạn
trong trại trẻ mồ côi. Hằng ngày em vẫn cười đùa nghịch ngợm. Bởi em biết lo
toan là gì? Biết ung thư là gì? Biết HIV là gì? Những khái niệm xa vời, mơ hồ
và trìu tượng kia đang giết chết cơ thể em, giết chết thân xác em từng ngày, từng
phút. Nhưng chắc chắn nó sẽ không bao giờ chiếm được tâm hồn luôn vui tươi
trong sáng của trẻ thơ. Em – còn – nhỏ - mà J
Em
vẫn cứ nở nụ cười trên môi nhưng em càng như thế bao nhiêu thì trái tim tôi lại
càng quặn đau bấy nhiêu. Tại sao chứ? Tôi sợ một ngày kia tôi chẳng được nhìn
thấy em nữa… tôi đâu còn được nghe tiếng cười khúc khích, chẳng được nghe tiếng
hát còn ngọng líu ngọng lô, và còn đâu tiếng bước chân em mà cứ hễ chạy là lăn
đùng ra ngã.
Thì
tôi cũng chỉ biết sợ đến vậy mà tôi chẳng biết phải làm gì cả !!! Tôi không có
thật nhiều tiền để giúp em khỏi bệnh, tất cả chỉ có một tình thương mà thôi.
Nhưng tôi biết tình thương không đủ lớn để chữa khỏi bệnh cho em… Tôi nhắm mắt
lại và tưởng tượng về một tương lai tươi sáng hơn, một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tôi tin vào định mệnh, vào số trời. Tôi bắt đầu cầu nguyện. Hi vọng rằng mọi
chuyện đều ổn J
No comments:
Post a Comment