VĂN
HỌC – Những đoạn văn ngắn về Tổ Quốc – Người Lính
Bình
đoạn:
Nếu phải
đánh cho trường tồn Đất Nước
Có hề chi với
chí khí Lạc Hồng
Nếu có chết
xin làm ma Đất Việt
Để muôn đời
ôm ấp lấy non sông.
1
_ Hỡi những kẻ xâm lăng tham lam và độc ác, dân tộc Việt Nam đã phải trải qua
nhiều thăng trầm, sóng gió. Tất cả điều ấy đã khiến con người Việt Nam được tôi
luyện, rèn rũa để mạnh mẽ hơn kiên cường hơn. Sự kiên cường ấy vẫn luôn được tiếp
nối đến bây giờ mà mãi mãi về sau cũng vẫn thế ! Chính bởi thế mà lũ cướp nước
kia ! Bay chớ cậy nhiều tàu, nhiều súng đạn mà hung hăng dọa nạt. Lịch sử Việt
Nam đã biết bao đời sóng hát. Đó là Vạn Kiếp, Vân Đồn hay Bạch Đằng Giang. Họ sẵn
sang hiến dâng tính mạng của mình để bảo vệ Tổ Quốc. Và dù máu của những người
giữ biển có rơi nhưng nó chẳng hề nhạt hòa mà hóa thành hoa bất diệt. Để rồi họ
vẫn luôn theo sát từng byowsc đu của Tổ Quốc, mong cho Tổ Quốc thân thương một
ngày nguôi sóng dữ.
2
_ Người ta nói: “Chỉ có những kẻ điên mới mong có sóng thần để thử độ vữngcủa
đê chắn sóng”. Thật vật ! Đừng dại dột thử long yêu nước của con người VN them
một lần nào nữa ! Bốn nghìn năm cho một ĐN phồn vinh như ngày hôm nay là minh
chứng vô cùng rõ nét cho các trang sử vàng của dân tộc. Nhưng nếu những kẻ xâm
lăng muốn cho các trang sử ấy của ta dầy them nữa thì “có hề chi với chí khí Lạc
Hồng”. Đây như một câu trả lời vô cùng bình thản
mà đanh thép của thế hệ trẻ nói riêng cũng như con người VN nói chung. Thịt
xương và máu của họ có thể thầm nhuần vào từng tấc đất, có thể hóa thành tro bụi
nhưng súng đạn nào có thể giết chết được linh hồn của họ ? Linh hồn ấy sẽ không
bao giờ chết để mãi mãi là một người con anh dũng của Đất Việt !
3
_ Có hạnh phúc nào mà không phải trải qua những giọt nước mắt ? Có sự tự do nào
mà không phải trải qua những mất mát đau thương ? Dân tộc VN đã đau thương là
thế, nhưng đau thương một thì anh dũng mười ! Và sự anh dũng ấy cứ tiếp nối mãi
như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Để rồi khi sóng dẽ đã nổi, ý chí quật cường
ấy lại bùng lên mạnh mẽ, tự nguyện hiếng dâng, xây dựng một ĐN trường tồn, bất
tử. Bao xương máu của các anh đã đắp lên hình hài của ĐN. Nhưng đến tận lúc chết,
các anh vẫn “linh hồn theo giúp cơ binh” <Đồ Chiểu> bởi không an tân khi
ĐN vẫn chập chờn bóng giặc. Chắc chắn ĐN sẽ không bao giờ quên công ơn của các
anh !
4
_ Trong suốt một chiều dài lịch sử bốn nghìn năm như thế, có ai đếm xuể được biết
bao nhiêu người con Đất Việt đã phải ngã xướng để đánh đổi lấy 2 chữ “Tự Do”
không ? Bởi vậy mà dân tộc VN yêu chuộng hòa bình hơn bao giờ hết. Nhưng cây muốn
lặng mà gió chẳng dừng. Nên dẫu cho nước mắt có thể thành sống, máu có thể
thành biển thì cũng phải đánh, đánh đến khi chết rồi vẫn nguyện đi theo Tổ Quốc,
đánh đến bao giờ không còn một bóng giặc mới thôi. Để cho chúng biết rằng khuất phục dân tộc này là điều không thể! Để lá cờ thấm đẫm máu của những người anh
hung mãi mãi được hiên ngang tung bay trên nền trời hòa bình. Để con cháu mai
sau được hưởng tự do và hạnh phúc…
5
_ Con người VN tuy nhỏ bé mà mình đồng da sắt. Đất nước VN tuy nhỏ bé mà ts chí
kiên cường. Không phải ngẫu nhiên mà có bởi lịch sử đau thương mà anh dung suốt
bốn ngàn năm đã dạy con người VN như thế ! Dạy con người VN biết đứng dậy khi kẻ
thù chạm vào Đất Mẹ, dạy con người VN biết đấu tranh với “mưa bom bão đạm” bằng
long quả cảm, bằng ý chí quật cường. Bởi thế, khi những ngày ĐN đang dậy sóng,
hãy làm điều gì đó dù là nhỏ nhất, để sự hi sinh của cha ông ta là – không – vô
– ích !
Quing Quing !
Quing Quing !
No comments:
Post a Comment